Amorcafe » Cafe tan
Ngày 21 Tháng 09 Năm 2009, 04 Giờ 43 Phút GMT+7 - Lượt xem: 1612
Cà phê mưa
Tôi chưa bao giờ thích cà phê máy lạnh bởi vì với thói quen bất lịch sự của người Việt Nam_hút thuốc bất cứ nơi nào mình thích, thì cà phê máy lạnh thường biến tôi thành một điếu thuốc lá tròn quay khi ra khỏi quán. Nên cà phê máy lạnh đối với tôi là một sự bất đắc dĩ. Vậy mà sự bất đắc dĩ có khi cũng hay hay.

Sự bất đắc dĩ vào một đêm nhiều mưa, ướt át, không muốn lựa chọn chỗ ngồi ẩm ướt, tôi đành chui vào máy lạnh. Công bằng mà nói thì quán cũng đẹp, đẹp kiểu lưỡng tính như phần đông quán cà phê bây giờ, trai cũng giống mà gái cũng hao hao. Quán cà phê nào mà chẳng đẹp, bởi vì không đẹp làm sao tồn tại nổi giữa cái đất cạnh tranh khốc liệt này. Nhưng có phong cách thì không nhiều, hầu như chỉ đèm đẹp đủ để khách không chán, đủ để tồn tại, mà như vậy thì xem như là không đẹp. Nói lòng vòng mãi chỉ để kết luận một câu: Quán cafe này không đẹp chút nào, ít ra là trong mắt tôi.

Thế thì có gì để mà nhiều lời? Mặc dù máy lạnh hoàn toàn vô tích sự trong một đêm không thiếu lạnh, nhưng một cây đàn piano thong thả từng nốt chậm trong một đêm như thế lại không vô tích sự chút nào. Nghĩa là tôi không hề có chút cảm giác với quán cà phê đáng chán ấy, nhưng lại nhiều ấn tượng với cây đàn piano. Chính xác hơn là cô gái ngồi đàn và những giai điệu cô lựa chọn cho một đêm mưa

Đêm ấy mưa không lớn. Mưa nhè nhẹ, lất phất, lúc có, lúc không, chưa kịp ướt đã tạnh, phòng máy lạnh ấm hơn ngoài trời, vài giọt mưa xô nghiêng trên cửa kính. Không gian im lặng, chỉ có tiếng thì thầm và tiếng piano dịu dàng như hơi thở, những giai điệu chập chờn, lúc ẩn, lúc hiện theo từng ngón tay mềm mại của cô gái. Bản Romance dập dìu, tí tách như tiếng mưa rơi, gợi nhớ về một đêm mưa Đà Lạt của thời xa lắm. Nơi ấy, cũng có một cô gái ôm ghi - ta xõa tóc và đàn Romance, rồi hát Phôi pha của Trịnh Công Sơn bằng cả trái tim, bằng nỗi đau của những phần đời không trở lại.



Cô gái hôm nay cũng ngồi xõa tóc, gương mặt xinh xinh, nghiêng nghiêng vai gầy theo từng phím thanh thanh. Cô vẫn còn trẻ lắm và rất mực dịu dàng, dịu dàng trong từng cử chỉ... Không hiểu sao tôi thường thích nhìn những cô gái mảnh mai, mái tóc buông lơi, say sưa bên phím piano. Với tôi, đó là hình ảnh đẹp, mặc dù một người đàn ông như Đặng Thái Sơn có thể chơi đàn hay hơn cô gấp nghìn lần, nhưng tôi cũng mất đi nhiều hứng thú. Và một đêm mưa như đêm nay thì cô thật khéo chọn nhạc, mặc dù những bản nhạc làm đêm buồn hơn, nhưng không thể nào khác được và cũng không nên khác. "Ngày mai em đi, thành phố mắt đêm đèn vàng...", nỗi buồn trong tiếng đàn của cô không da diết, không đốt cháy lòng người như thường thấy mà bình thản và nhẹ nhõm như chính phong cách của cô. Có thể khi người ta trẻ thì không có nhiều điều để đau đáu và khắc khoải. Nhưng tôi thích cách buồn ấy, nhẹ nhàng như là một phần của cuộc sống. Thích nhất là khi cô đàn "Như cánh vạc bay", mọi thứ dường như là một, cô và đêm mưa và giai điệu... thành nét buồn đẹp đến mong manh "vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi..."

Một đêm như thế, nói bao nhiêu cũng thừa...

Theo: Blog Thái Hòa
thienduongcafe
Các tin khác mới hơn trong chuyên mục Cafe tan
» Cô bé Cà Phê (22/09-05h07)
» Ly cà phê tình đầu (22/09-05h09)
» Cà phê ngọt (23/09-22h37)
» Ngày đó, tôi có mẹ! (23/09-22h39)
» Khẽ (26/09-08h42)
» Cà phê muối (10/10-14h55)
Các tin khác cũ hơn trong chuyên mục Cafe tan
» No, I love you! (18/09-16h34)
» Giọt đắng ly cà phê (18/09-16h33)
» Cafe tình yêu (16/09-05h57)
» Chỉ là… cà phê...! (15/09-20h52)
Các tin mới đăng gần đây
» Mùa thu ăn món Thái (29/10-15h54)
» Phía ngày nắng mới (29/10-15h53)
» Cafe Gentle (29/10-15h53)
» Văn Hóa Cà Phê Starbucks (10/10-14h58)
» Uống cà phê ở Mỹ (10/10-14h57)
--