Amorcafe » Cafe tan
Ngày 10 Tháng 09 Năm 2009, 04 Giờ 57 Phút GMT+7 - Lượt xem: 542
Viết cho em
Anh đã tự mình tìm đến quán cà phê ấy, cái quán mà lần đầu tiên chúng mình hò hẹn. Anh đến và ngồi một mình, để tự mình nhận ra rằng, hạnh phúc diễn ra quanh anh là sự thật chứ không phải giấc mơ…

Anh bảo một ngày anh nhớ em 24 lần, em nhíu mày không chịu, bắt anh phải nhớ 60 lần một giây.

Em hay hỏi rằng: “Anh yêu em bằng chừng nào?”, anh không trả lời rằng anh yêu em bằng cả ông trời, bằng cả trái đất, mà anh yêu em bằng cả trái tim anh. Bởi anh nghèo đến nỗi chỉ đủ sức sở hữu trái tim mình, anh chỉ có trái tim để yêu em, còn trời đất là của chung, sao lấy để tặng em được chứ?


Em thường rúc dưới ngực anh, đếm xem một phút tim anh đập bao nhiêu nhịp...

Em thường rúc dưới ngực anh, đếm xem một phút tim anh đập bao nhiêu nhịp, rồi lại so bì khi nhận ra tim anh đập không nhiều bằng tim em, nghĩa là anh không yêu em nhiều bằng em yêu anh.

Em hay thả tóc cho rối tung lên rồi bắt anh ngồi hàng giờ vụng về buộc lại. Anh không biết buộc, chỉ làm tóc em thêm rối…

Em hỏi anh: “Vì sao tay anh lạnh thế mà tay em lại ấm?”, anh cười rồi bâng quơ câu hát “tay anh lạnh để cho tình mình ấm”. Em lại bảo anh ăn gian, bắt đền anh vì tay lạnh mà dám cầm tay em.

Anh ghét đi xe máy, anh thích chở em bằng xe đạp lang thang dưới những hàng cây. Em hỏi anh có thể chở nổi em qua con dốc trước ngõ nhà thờ không, anh bở hơi tai nhưng vẫn thất thểu rằng: “Anh đủ sức đèo em đi hết cuộc đời”!


...và kỷ niệm trên chiếc xe đạp ngày nào

Hạnh phúc chớm đầu bao giờ cũng tràn ngập màu hồng. Anh rộn rã khi được bước bên em, được nghe em nói, được thấy em cười, lòng vui như cảm nhận thấy hơi ấm của tình yêu, hạnh phúc.

Ngày mình xa nhau, em gói những món quà anh đã tặng cho vào vali để trả lại. Em bảo: “Hạnh phúc đến quá dễ dàng, rồi cũng sẽ ra đi”. Anh đau đớn nhận ra rằng mình thất hứa. Anh đã hứa không bao giờ để em buồn…


Giọt nước mắt anh rơi...

Em biết không, lần đầu tiên anh khóc. Anh biết lẽ ra không được vậy, vì anh là đàn ông. Nhưng anh cũng không hiểu tại sao nước mắt lại chảy nhiều như thế.

Khi hạnh phúc tưởng chừng đã vội vã ra đi, em lại trở về bên anh. Vì chúng mình còn yêu, vì chúng mình không thể xa nhau. Tại sao phải đổ vỡ khi cả hai còn thương nhau đến thế?

Giờ anh bảo rằng, hạnh phúc như mặt biển. Biển cả bao la lắm, khi bình yên, lúc phong ba bão táp. Cũng như tình mình, có nước mắt, có hoa hồng, rồi anh mới biết thương em nhiều hơn.

Thảo Hoàng
Theo: Dân Trí
thienduongcafe
Các tin khác mới hơn trong chuyên mục Cafe tan
» Ly Cocktail cuối cùng (14/09-05h50)
» Chỉ là… cà phê...! (15/09-20h52)
» Cafe tình yêu (16/09-05h57)
Các tin khác cũ hơn trong chuyên mục Cafe tan
» Tên của sự thật (10/09-04h52)
» Cổ tích cafe (10/09-04h49)
» Cà phê góc phố (01/09-05h47)
» Cà phê và nghĩ (01/09-05h45)
Các tin mới đăng gần đây
» Mùa thu ăn món Thái (29/10-15h54)
» Phía ngày nắng mới (29/10-15h53)
» Cafe Gentle (29/10-15h53)
» Văn Hóa Cà Phê Starbucks (10/10-14h58)
» Uống cà phê ở Mỹ (10/10-14h57)
--